Tối ngày 15 tháng 3, Thủ tướng Montenegro, Milojko Spajić, phát biểu tại hội nghị đầu tư quốc tế rằng nước này sẽ trở thành “trung tâm tiền mã hóa hàng đầu khu vực”. Tuyên bố vang lên giữa lúc thị trường giảm sâu và các quốc gia châu Âu đang gấp rút triển khai khung pháp lý MiCA. Nhưng nếu nhìn vào bối cảnh thực tế, lời hứa này mang nhiều màu sắc chính trị hơn là một chiến lược kinh tế khả thi.
Montenegro, quốc gia nhỏ bé với 620.000 dân, nền kinh tế phụ thuộc 25% vào du lịch, đang cố gắng tạo dựng hình ảnh “thiên đường crypto” sau vụ bắt giữ Do Kwon – nhà sáng lập Terra/LUNA – tại sân bay Podgorica vào tháng 3 năm 2023. Vụ việc kéo dài gần hai năm, gây tổn hại nghiêm trọng đến uy tín pháp lý của nước này. Nay, Thủ tướng Spajić muốn quay lại bàn đàm phán với một thông điệp mới: “Chúng tôi không phải nơi trú ẩn cho kẻ lừa đảo, mà là cửa ngõ cho đổi mới.” Nhưng dữ liệu cho thấy điều ngược lại.
Bối cảnh: Cuộc đua “crypto haven” ở châu Âu
Từ năm 2018, Malta đã thông qua Đạo luật Tài sản Ảo (Virtual Financial Assets Act). Thụy Sĩ xây dựng “Crypto Valley” tại Zug với hơn 1.000 doanh nghiệp blockchain. Bồ Đào Nha miễn thuế lợi nhuận từ tiền mã hóa cho cá nhân. Montenegro, với tư cách ứng cử viên gia nhập EU, đang cố gắng tận dụng khoảng trống pháp lý trước khi MiCA có hiệu lực đầy đủ vào năm 2025. Tuy nhiên, khác với các quốc gia tiên phong, Montenegro không có hệ sinh thái công nghệ sẵn có, không có quỹ đầu tư mạo hiểm nội địa, và quan trọng nhất – không có niềm tin từ cộng đồng quốc tế sau vụ Do Kwon.
Phân tích kỹ thuật: Không có công nghệ, chỉ có luật
Bài phát biểu của Thủ tướng Spajić không đề cập đến bất kỳ giải pháp kỹ thuật nào. Không có blockchain riêng, không có hợp đồng thông minh, không có mã nguồn mở. “Trung tâm tiền mã hóa” của Montenegro thực chất là một tuyên bố về cơ sở hạ tầng pháp lý – một “regulatory sandbox” quốc gia. Nhưng việc xây dựng hệ thống cấp phép, giám sát AML/CFT và truy vết giao dịch đòi hỏi 12-24 tháng và đội ngũ kỹ thuật chuyên sâu. Montenegro hiện không có đối tác công nghệ nào được công bố. So sánh với Thụy Sĩ, nơi chính quyền bang Zug hợp tác với các start-up để xây dựng cổng thanh toán thuế bằng Bitcoin, Montenegro đang ở vạch xuất phát với đôi chân trần.
Mô hình kinh tế: “Còi báo động” thuế hay bẫy thanh khoản?
Thuế doanh nghiệp tại Montenegro là 9%, thuế thu nhập cá nhân 9% – thấp hơn mức trung bình EU. Đây là lợi thế ngắn hạn. Nhưng mô hình “low-tax haven” chỉ có tác dụng nếu kèm theo sự ổn định pháp lý và minh bạch tài chính. Với vụ Do Kwon chưa kết thúc, các nhà đầu tư tổ chức sẽ thận trọng. Hơn nữa, nếu các doanh nghiệp chỉ đăng ký trụ sở ảo mà không hoạt động thực tế, đóng góp cho nền kinh tế địa phương gần như bằng không. Nguy cơ cao nhất là Montenegro trở thành “bãi đỗ xe” cho các dự án muốn tránh MiCA, kéo theo rủi ro rửa tiền và kiện tụng.
Góc nhìn ngược: Phần có thể đúng
Dù vậy, không thể phủ nhận một số cơ hội. Thứ nhất, thị trường ngách “crypto tourism” – cho phép thanh toán bằng tiền mã hóa tại các khu du lịch như Budva, Kotor – có thể tạo ra sự khác biệt. Thứ hai, với tư cách ứng cử viên EU, Montenegro có thể tận dụng “quyền tự chủ pháp lý” trước khi gia nhập để thử nghiệm các mô hình quản lý linh hoạt, tạo ra lợi thế cạnh tranh so với các nước thành viên đã bị MiCA ràng buộc. Nhưng tất cả chỉ là kịch bản lạc quan nếu các điều kiện tiên quyết được đáp ứng: Luật Tài sản Kỹ thuật số phải được thông qua và có hiệu lực trong năm 2024, vụ Do Kwon phải kết thúc với phán quyết minh bạch, và ít nhất 10-20 doanh nghiệp blockchain thực sự đăng ký hoạt động.
Kết luận: Chờ đợi tín hiệu thực tế
Tuyên bố của Thủ tướng Montenegro là một bước đi truyền thông. Nó không tạo ra giá trị kỹ thuật, không thay đổi cấu trúc thị trường, và không đưa ra lộ trình cụ thể. Nhà đầu tư thông minh sẽ không vội vàng đổ vốn vào một quốc gia có lịch sử pháp lý phức tạp. Họ sẽ chờ xem liệu Luật Tài sản Kỹ thuật số có được thông qua vào tháng 6 hay không, liệu Do Kwon có được dẫn độ sang Mỹ hay Hàn Quốc một cách rõ ràng, và liệu số lượng doanh nghiệp đăng ký mới có tăng trưởng ổn định trong 4 quý liên tiếp. Cho đến lúc đó, “trung tâm tiền mã hóa” của Montenegro chỉ là một tấm biển quảng cáo ngoài trời giữa sa mạc.